MẮT BIẾC – CHƯƠNG 27 (HẾT)

九年生という年はすばらしい年だった。私はこれと同じ文句を何ページか前にも書いたが、ここでもう一度繰り返したいと思う。テンニンカの森ヘピクニックに行ってからはとくにそうだった。ガリレオやコペルニクスがどういう人間か知らなくとも、地球が太陽の周りを回っていることを私が発見して以来、どんな鈍感な者でも私の週末の過ごし方が変わったことに気づくようになった。私は毎週、村へ帰るようになった。 Năm lớp 9 là một năm tuyệt vời. Tôi đã viết câu như này trước đó vài trang rồi nhưng tại đây vẫn muốn lặp lại một lần nữa. Đặc biệt là sau chuyến picnic ở rừng sim. Kể từ sau khi tôi phát hiện ra Trái Đất quay xung quanh mặt trời dẫu chẳng cần biết đến Galilee […]

MẮT BIẾC – CHƯƠNG 26

春のテンニンカの森は若芽に覆われている。周囲を見回すと、碧(みどり)の糸で織り成されたじゅうたんが敷き詰められていた。 Rừng sim mùa xuân được bao phủ bởi trồi non, lộc biếc. Nhìn ngó xung quanh giống như tấm thảm được dệt bằng chỉ màu xanh biếc. 私とハー・ランは森の入り口に止めてあるほかの自転車のそばに自分の自転車を置いて、紫の花を点々と咲かせる、新芽を出したばかりの森に入っていった。私は肩から下げていたギターを手に持ち、やぶの中の石ころだらけの道を慎重に進んでいった。先を行く私はハー・ランが歩きやすいように道を作ってやり、彼女は物思いにでもふけっているようなようすで、草を摘んでは口に含みながらついてきた。 Tôi và Hà Lan dựng xe đạp ở ngoài bìa rừng, bên cạnh những chiếc xe đạp khác. Chúng tôi đi vào trong rừng, đi qua những trồi non, điểm vào […]

MẮT BIẾC – CHƯƠNG 25

私は片思いの恋なんてもういやだと思った。気持ちを打ち明けることもできず、ヘクン・ティエン〉が書いた恋の歌をただひたすらノートに書き写すだけの毎日に嫌気がさしてきた。私は詩人スアン・ジュウの「詩、詩」のページを繰ってみた。 Tôi chán ghét tình yêu đơn phương.Tôi không thể thổ lộ được tình cảm của mình cũng như chán ngấy việc hàng ngày chép lại nhạc của Cung Tiến. Tôi lần mở những trang “Thơ, Thơ” của Xuân Diệu. どんなに愛していたって、それだけじゃ足りない Yêu tha thiết thế vẫn còn chưa đủ 愛していると、何百回、何千回も言わなければ Phải nói yêu trăm bận đến nhiều lần 本当にそのとおりだ。慧眼なスアン。ジュウの勧めに従いたいと思ったが、できなかった。一度でいいから、愛していると言えばすむはずなのに。ひとたび口に出してしまえば、それが永遠に有効なのだから。 Quả […]

MẮT BIẾC – CHƯƠNG 24

私は一日一曲のペースで歌を作っていった。夢遊病者にでもなったようだった。出来のよいのもあれば駄作もあった。いい曲だろうが悪い曲だろうが、そんなことはお構いなしに、鉛筆と五線紙を傍らに置いてギターをかき鳴らしていれば幸せだった。ミュージシャンになるつもりはまったくなく、ただ鬱屈した思いを吐き出せればそれでよかった。自作の歌が耳元で鳴り響くのを楽しみながら、それが外まで流れていって、庭の草木や感情のかけらすらないヒユとも胸の想いを共有できればよかった。 Tôi viết đều tay mỗi ngày 1 bản nhạc, cứ như người mộng du. Có bài thì được, có bài thì dở ẹc. Tôi chẳng quan tâm là bài hay hay bài dở, chỉ cần là được đặt cây bút chì cùng với tờ giấy viết nhạc bên cạnh, lôi đàn guitar ra gảy là thấy hạnh phúc rồi. […]

MẮT BIẾC – CHƯƠNG 23

九年生の年はすばらしい一年だった。日々の生活が一冊の真新しいノートのようにつねに好奇心に満ちあふれ、心には色あざやかなバラの花が咲き誇っていた。まるで雲にでも乗ったようにうきうきしていた。 Năm thứ chín là một năm tuyệt vời. Cuộc sống hàng ngày của tôi luôn tràn đầy tò mò, giống như một cuốn sổ tay hoàn toàn mới mẻ và trái tim tôi tràn ngập những bông hoa hồng đầy màu sắc rực rỡ. Tôi đã phấn khích như thể tôi đang cưỡi trên mây vậy. そればかりでなく、夢の世界をさまよってでもいるような奇妙な行動をすることもあった。独り言を言い、時間にも無とんちゃくになった。昼寝をしていてナム・トゥーおばさんに起こされると、「もう朝なの?」などと寝ぼけたことを口走ったりした。おばさんは気でも狂ったのではないかと思ったらしいが、私は笑ってやりすごしていた。私は一冊の手帳を買って、詩人ディン・フンの詩を書き写した。 Không chỉ […]

MẮT BIẾC – CHƯƠNG 22

私には悩みを相談する相手もいなかった。祖母がまだ生きていたら、包み隠さず祖母に打ち明けていただろう。だが祖母はもういなかった。ティン叔母も心強い味方だったが、昨年、私が七年生になったとき、ティン叔母とニュオンは十年生に進級するため都会に出て、ナム・トゥーおばさんの下宿を引き払っていたからだ。 Tôi chẳng có ai để bày tỏ nỗi niềm. Nếu như bà còn sống tôi sẽ thổ lộ với bà không chút giấu diếm. Nhưng bà tôi đã không còn. Cô Thịnh cũng là người đồng hành vững chắc của tôi nhưng năm ngoái khi tôi lên lớp 7, vì cô Thịnh bà chị Nhương học lên lớp 10 […]

MẮT BIẾC – CHƯƠNG 21

祖母はそれから二年後に世を去った。私が八年生のときのことである。祖母の死は、私にとっては大きな痛手だった。私は目がはれ上がるまで泣いた。それから何か月もたってからも祖母のことを思い出すたびに涙が出た。祖母はたんに私の肉親であるばかりでなく、大切な友人でもあった。 Bà tôi mất 2 năm sau đó. Là khi tôi học lớp 8. Sự ra đi của bà đối với tôi là một nỗi đau tột cùng. Tôi khóc đến sưng cả mắt. Mấy tháng trôi qua sau đó mỗi lần nhớ đến bà nước mắt tôi lại chảy. Bà không chỉ đơn thuần là máu mủ của tôi […]

MẮT BIẾC – CHƯƠNG 20

ハー・ランは私のような下宿屋ではなく、叔父さんの家に間借りしていた。叔父さんがその県で都市のバス会社の代理店をしていたのである。ナム・トゥーおばさんの家とは反対の方角にあったので、私たちは村にいたころのように一緒に通学することはできなくなった。学校でも以前のように隣どうしの席にすわることもなくなった。中学校では、男子の席と女子の席は別だったからだ。ハー・ランは左側の列のいちばん前、私は右側のいちばん後ろで、恰も太陽と月のように離れ離れになった。 Hà Lan không ở trọ như tôi, cô ấy trọ ở nhà ông chú. Chú của cô ấy làm đại lí công ty xe khách ở huyện. Vì nhà chú cô ấy ngược hướng với nhà bà Năm Tư nên chúng tôi không thể đi học cùng nhau như hồi còn ở làng. Kể cả ở trường cũng không […]

MẮT BIẾC – CHƯƠNG 19

六年生への入試に受かると、私とハ・ランは県都の中学校に進学することになった。五年生のクラスにいた生徒の半数が県都の学校に上がった。試験に落ちた者は村に残り、もう一度、五年生をやり直したり、学校をやめて家の手伝いをする者もいた。 Thi vào lớp 6 xong tôi với Hà Lan chuyển lên học trường huyện. Một nửa số học sinh lớp 5 chuyển lên trường huyện. Những đứa rớt kì thi thì ở lại học lại lớp 5, và cũng có đứa bỏ học ở nhà phụ giúp gia đình. 私はティン叔母とニュオンが下宿しているナム・トゥーおばさんの家に住むことになった。ナム・トゥーおばさんは、私の祖母のように小柄で気立てのやさしい人で、いつもベテル(trầu)をくちゃくちゃやっていた。ベッドのまくらもとにはつば吐き用のつぼが常備してあった。 Tôi ở nhà bà Năm Tư nơi cô Thịnh […]

MẮT BIẾC – CHƯƠNG 18

ハー・ランの言うことは正しかった。当時の私はけんかっ早くて、高いところに登るのが大好きで、よく転んだ。そんな私とつき合う以上、彼女が看護婦役をつとめるのはやむをえないことだった。 Những lời của Hà Lan là chính xác. Tôi khi đó khoái đánh nhau và leo trèo nên thường xuyên bị ngã. Cô ấy một khi chơi với đứa như tôi thì việc trở thành nữ cứu thương là điều bất đắc dĩ. 私がいちばんよくけんかをしたのは五年生のときだ。当時の私にとって、けんかは飯を食うのと同じだった。私は毎日けんかに明け暮れ、小学校の最終学年で唯一の遊びといえばけんかだった。 Thời tôi đánh nhau nhiều nhất là khoảng hồi lớp 5. Với tôi hồi đó […]