CHUYỆN ĐI LÀM Ở NHẬT
ĐẾN CÔNG TY SỚM ĐỂ LÀM GÌ?

ĐẾN CÔNG TY SỚM ĐỂ LÀM GÌ?

Công ty mình giờ làm việc bắt đầu từ 8h45 sáng các ngày trong tuần còn thứ 7 và chủ nhật nghỉ. Mình thường có mặt ở công ty vào khoảng 8h. Nếu ở Việt Nam có lẽ là hơi sớm nhưng ở công ty mình ở Nhật thì đó là điều hết sức bình thường. Thậm chí bác chủ tịch còn đều như vắt tranh từ suốt hơn 30 năm qua luôn có mặt ở công ty từ khoảng hơn 6h sáng cơ. Nói chung thì mọi người đến công ty khá sớm để chuẩn bị mọi thứ sẵn sàng cho một ngày làm việc mới! Ví dụ như:

  • Mở cửa sổ
  • Bật điều hòa
  • Bật thông gió
  • Bật cân bằng độ ẩm
  • Dọn qua góc làm việc cá nhân
  • Check lại lịch làm việc trong ngày
  • Ghi chú vào tài liệu họp đầu giờ sáng (hôm qua làm gì, mục tiêu hôm nay làm gì, trả lời câu hỏi chủ đề trong ngày, hôm qua cảm ơn ai, câu động lực hôm nay là gì…)
  • Bật các loại máy móc phục vụ cho công việc…
  • CHUẨN BỊ TINH THẦN SẢNG KHOÁI ĐỂ BẮT ĐẦU!

Mình đến sớm cũng thi thoảng lăng xăng hỏi chuyện vu vơ, bâng quơ với các đồng nghiệp khác. Hôm nay, khi mình ngửi thấy mùi cà phê rất thơm từ anh ngồi đối diện nên hỏi:

-Anh uống cà phê loại gì thơm thế?

-Cà phê đen thôi, anh thích loại này lắm á! – anh trả lời

-Thơm nhỉ, mà cà phê đen thì đắng lắm, anh không thấy đắng à? Ở Việt Nam cũng nhiều loại cà phê lắm nhé! – mình nói

-Không đắng! Không đắng! Ngon! Cà phê Việt Nam thì hơi ngọt nhở? – anh zai nói

Mình kiểu trợn tròn mắt? Tại sao? Tại sao lại ngọt? Xong mình nhớ ra ngày mới qua đây có mang cà phê sữa uống liền Trung Nguyên sang biếu mọi người trong công ty. Thôi chết rồi!

– Không phải đâu ạ, Ở Việt Nam có nhiều loại lắm anh, có cả loại đen, loại cà phê sữa và điều chỉnh được độ ngọt theo ý mình đấy ạ. Chứ cà phê lúc em mang sang thì là cà phê sữa nên có lẽ hơi ngọt à? – mình hỏi

-Ô thế à? Ừ cái đó hơi ngọt! Mà anh uống rồi. hihi – anh zai đáp

-Thế để lần sau em sẽ mang cà phê nguyên chất sang mời anh nhé! – mình đỏ mặt nói

Thật là tai hại! Mình nhớ chắc không dưới 4 người phản hồi lại cho mình là: “cà phê Việt Nam hơi ngọt nhỉ?”! Trời, ngày đó mình sợ mọi người ko quen uống cà phê nên chọn loại cà phê sữa để cho nó ngọt ngào, không đắng! Ấy vậy mà lại hóa ra hình thành 1 ấn tượng là cà phê Việt Nam ngọt? Không nghĩ mọi người lại uống cà phê giỏi thế. Chắc lần sau mình sẽ đem hẳn cà phê pha phin sang để biếu mới được! Thế này có chết không cơ chứ?

Cà phê Việt Nam có nhiều loại lắm mấy anh chị ơi!!!! Tội em!!!

Mặc dù mọi người thường đến sớm như vậy nhưng đừng nghĩ người Nhật thì sẽ không đi muộn nhé! Ở công ty mình có 1 anh cũng không rõ vì sao luôn đến công ty trễ hơn so với mọi người khoảng 45 phút. Và tất nhiên phần đến muộn đó được trừ vào ngày phép của anh ý rất nhiều năm qua mà mọi người không ý kiến gì cả! Vì nó không hề sai luật của công ty! Đôi khi anh cũng đến sát nút giờ hoặc muộn hơn 2,3 phút và trong dáng vẻ rất vội vàng, hớt hải. Lúc đầu mình cũng bất ngờ lắm nhưng sau thấy mọi người có vẻ thản nhiên nên cũng không để ý đến nữa. Thế nhưng mà đừng vội nghĩ thường xuyên đi muộn thì là ngủ dậy muộn, mèo lười hay gì đó nhé.  Anh thanh niên này vẫn luôn là cú đêm làm việc ở công ty đến khuya mới về nhà! Đến muộn hơn vậy không hiểu có nỗi khổ tâm nào không, mình cũng không tiện hỏi nhưng đôi lúc trong lòng cũng không khỏi dấy lên chút tò mò!

Chà chà, có vẻ mọi thứ đã sẵn sàng cho một ngày làm việc đầy hứng khởi rồi!